|
|||
![]() |
|
||
|
#1
|
|||
|
|||
|
Version 1 ( by Nhóc) Có khi nào tiếc một chút không anh? Tiếc một khắc chông chênh Anh vô tình rẽ ngả đường ngược lại Muôn lối đời đi mãi Cũng đành vậy, mình lướt khẽ qua nhau Nhường chỗ người đến sau Ừ, thôi! Em sẽ bước Cùng mắt ướt.. Trong veo.. Cùng ngàn nhớ Mang theo… Tạ từ phút cuối... Xin dùng tiễn làm em càng yếu đuối Làm nước mắt tràn mi Làm đôi chân chôn chặt Chẳng muốn đi Rồi luyến lưu vỡ òa thành cơn khóc Rối bời làn tóc Xòa xuống bờ vai anh Để yêu thương hóa sợi chỉ mong manh Và em thành bé con khờ dại Cho hồn nhiên khép lại Cuốn kỉ niệm về với cõi sương mây Cuốn chiếc lá rời cây Tuột khỏi tầm tay Em chới với… Ngày mai sẽ tới Khao khát bỏ lại đáy sông sâu Sẽ đi đâu? Sẽ về đâu? Xa vời nhau… Trong một chiều nắng tắt Có gió buồn hiu hắt Nhớ thương đến khôn cùng.. Cách xa đến ngàn trùng… Thế thôi. Rồi con sóng xa khơi Cho bọt thác tràn… Cho nắng đổ loang Cho lòng người còn mãi đa mang.. -------------------------Nguyễn Hải Khánh Linh from ZC----------------------------- |
|
#2
|
|||
|
|||
|
Version 2 ..By nhatzest... [Nhớ thương đến khôn cùng.. Cách xa đến ngàn trùng… Thế thôi.] Giọt buồn trong vắt thả trôi... Một con đường ai di chieu ngược lại? Có lúc nào trong đời là mãi mãi Khoảnh khắc yêu chẳng đong đếm bao giờ Nước mắt rơi thảng thốt bơ vơ Tay rất khẽ môi dịu dàng mắt ướt Trên nỗi đau dài, ...anh thấy mình trơn trượt... Phố và hoa tắt mãi mãi một ngày Có phút nào giữa những đổi thay Em nhận ra trái tim mình vẫn dịu Đáy cốc đen, nỗi buồn rơi cam chịu Ngày cũ trong veo, anh biết giữ lại gì? Chiều xanh đọng yêu cùng trên lá Anh ngắt nhẹ và thả mãi bay xa... Tháng một buồn trên những bản thánh ca Giáng đường rộng anh bước vào thanh thản Lời nguyện cầu thì thầm. Nắng xuyên cửa so^?.... Người con gái nhỏ trầm mình trong gương Phố đông sớm lạnh dưới sương Chờ binh minh sớm ánh dương ngập tràn Em ngồi giữa những phím đàn Bài tình ca ngắn Mimosa buồn... Đâu là nhớ.Lòng anh tràn sương ngọt Thấu vào tim.Buốt những cạnh tâm hồn. Đâu là đau của những giọt lệ chôn Anh thầm hỏi, vì sao lại thế? Vì sao mùa chẳng chuyển những đam mê Giữa phố Đông, anh thấy tràn nắng ngập Và đêm nay, giữa những vì sao thấp Có một màu đen lại chiếm trọn bầu trời Em mang về những nỗi nhớ chơi vơi... Ngày không đến, và anh càng lạc lối Mỏi cánh chim bay vẫn chẳng thấy đàn Lòng yếu lòng, yêu-cũng tựa mưa tan Đâu là hướng bay ngày đông giá Giá như ai trong mình là sỏi đá Có thể hết yêu là hết trọn nỗi buồn Giá như anh và em-để lệ tuôn Chỉ một lần thôi, và mất nhau mãi mãi. Giá như anh không thấy lòng trống trải Khắc suốt màn đêm ánh bạc đáy mắt ai... Có bao giờ em hỏi giữa khi yêu Sao như thế, sao tình em bỗng thế Một giọt đen im lặng-nơi đáy cốc cafe Anh ngồi vẽ trái tim bằng giọt ấy. Có bao giờ trong mắt em nhìn thấy Thực sự.Giản đơn.Anh rất yêu em. Những dòng em sẽ chẳng thèm xem Là những dòng anh viết bằng nước mắt Bằng máu nơi tim-từng bị em xẻ cắt. Trong vắt.Xót xa. Ngày không có bình minh? ... And when you're walking you're looking so fine And when you's talking You're say that your mine you'll say I'm not so tough Just because I'm in love With and uptown girl. ... Những ngày nhu* thế. Anh muốn anh chỉ là anh. muốn thấy trời chỉ có màu xanh. muốn đi suốt những con đường ngợp lá. bất tận. anh không nhìn nơi đâu. tinh yêu là thù hận. nhưng nghĩ đến với nhau. anh-và em.lại nhói đau. ở đây này...trong tim anh.em có thấy không? ngủ trong ấy, và ngủ ngoan, đừng đạp đừng mở mắt, đừng với tay cố chạm sẽ khiến tim anh, xước máu.Dẫu đã rồi. --------------Minh Nhật from ZC------------------- |
|
#3
|
|||
|
|||
|
ca hai bai deu hay..sau lang va xuc dong..nhung thix bai cua NHOC hon..co le..vi do la tam su cua 1 nguoi con gai :
|
|
#4
|
|||
|
|||
|
2 ông bà này thơ văn lai láng thật...... mà thơ hay lắm... đầy cảm xúc... giống như xuất khẩu thành chương vậy ^^.... bài thơ thứ 2..... hình ảnh thơ lãng mạn và tinh khôi... đẹp thật ^^ |
| CHUYÊN MỤC ĐƯỢC TÀI TRỢ BỞI |
![]() |
| Công cụ bài viết | |
| Kiểu hiển thị | |
|
|