PDA

View Full Version : Bạch mã hoàng tử


dangquang1
30-07-2012, 02:34 PM
[b]Chương 2

Thằng nhóc bên cạnh vẫn tiếp tục trò “tán tỉnh”..
Có vẻ nó chẳng liên quan gì tới xấp giấy của tôi.

Ah!! Tên tổ quạ!

Tôi ngó sang chỗ hắn, và…cũng ko có ai. Hắn biến đi đâu nhanh thế?

“Anh…có thấy, xấp giấy của em?”
“Giấy của em?”
“À..ko…chính xác là giấy của anh…hồi nãy em đã mượn của anh. Cùng với cây bút nữa.”
“Ko..”

Gã Chiến còn định hỏi tôi gì đó, nhưng 1 người gọi anh ta đến giúp sự cố,
Nên gã để tôi đứng chơ vơ và chạy lại chỗ ấy…

Tôi phải làm gì đây?

Thôi, dù sao tôi cũng đã nhớ chút ít.
Lát về tôi sẽ cố chép lại để lập dàn ý cho bài báo cáo ngày mai…

Tôi chạy nhanh ra khỏi cửa, hy vọng rằng chú Bảy đã ko chờ quá lâu..
Thì… ai đó bỗng kéo vai tôi lại.
Chính là gã chôm bôm tổ quạ ban nãy.

“Bỏ quên gì phải ko?”

Hắn giấu 1 tay sau lưng, tay kia vẫn đặt lên vai tôi.
Đồ sàm sỡ!! >_<
Tôi hất tay hắn ra, và gằn từng tiếng một

“Nếu-đã-lấy-thì-hãy-trả-ngay cho tôi!”

“Gì dữ thế?”

Hắn cười nheo mắt và chìa cái tay sau lưng ra,
quả nhiên, hắn đã giữ xấp giấy của tôi,
cả cây bút của gã Chiến…

Tôi chụp lấy, nhưng hắn đã nhanh hơn giơ nó lên cao,
Tôi cố giật, nhưng so với chiều cao của hắn, khoảng 1m7
thì tôi hoàn toàn ko thể…

“Ahhhhhhhhh!”

Khi dùng sức vóc ko được, thì tôi dùng sức…hét!
Hắn giật mình sau tiếng la của tôi, khựng lại
Và tôi ko bỏ lỡ cơ hội, đoạt được xấp giấy… Khà khà…

tôi vụt chạy về hướng chú bảy đang đợi…
Nhưng…hỡi ôi, chú đã về mất rồi!
Tưởng tượng đến đoạn hẻm hơn 200m dẫn vào nhà,
Tôi nghe người trong xóm bảo có 1 gã biến thái…
Hay … khoe “cái ấy” với những cô gái trẻ… vào buổi khuya.
Hic hic, tay tôi lạnh ngắt!

Gã tổ quạ lững thững đi qua tôi,
Hắn ko phá tôi nữa, và cứ thế mà đi…
vừa đi, vừa nghêu ngao bài hát gì đó…

Tôi vô thần đi lẽo đẽo theo hắn,
Có thể, hắn cùng đường về với tôi. Được đoạn nào, hay đoạn ấy.
Dù sao, thì hắn cũng ko … ghê tởm như cái gã biến thái kia.
Ko biết hắn có nhận ra sự bám đuôi của tôi hay ko,
Mà cứ thản nhiên bước và hát.

Đã đến đầu hẻm. Ôi ko, hắn ko quẹo, hắn đi thẳng!
Tôi đã mất “thiên thần hộ mệnh” rồi!!
Tôi đành thu hết can đảm đi vào hẻm…Có đèn đường mà… Chắc ko sao.
Bóng tôi in lên vách …
1 bóng đen đang… đứng quay lưng vào tường.
đột ngột quay lại khi thấy bóng tôi.

“Áh!!!!!!!!”

Tôi hoảng hồn chạy vụt ra ngoài đường, tôi chạy như bị ma đuổi vậy TT___TT
Ko… tôi vẫn còn nhỏ… chưa có bạn trai…đừng…
Tôi thấy cái lưng hắn đằng xa và…
cứ nhắm hướng đó mà lao tới..
rồi, tôi túm vạt áo hắn trong sự sợ hãi tột cùng.

“Sao vậy? Bị cướp à?”

Tôi vẫn chưa hoàng hồn, hơi thở tôi buông ra thành tiếng…
Mặt tôi tái mét.

“Có sao ko?”

Lúc này, tôi mới lấy lại được chút bình tĩnh. Chợt nhận ra mình đang bấu lấy áo hắn,
Như 1 con nhỏ đang van nài bạn trai đừng bỏ rơi nó… TT__TT
Tôi buông tay nhanh.

“…tôi…ko dám về nhà!”

Hắn nhìn tôi, ngơ ngác. Rồi nhìn sang hướng mà tôi từ đó chạy tới…
Mặt hắn có vẻ rất bất ngờ với lời thú nhận của tôi.
Cứ như trong mắt hắn tôi hẳn phải là 1 cô gái dữ dằn hung tợn lắm!
Tôi có như thế đâu?…

“Nhà ở trong hẻm đó à?”

Hắn cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi bằng 1 câu hỏi, giọng rất nghiêm chỉnh.
Và điều đó khiến tôi thấy dễ chịu…

“Ừ…”

“Tôi đưa You về nhé?”

Tôi phì cười. Cái cách gọi chả giống ai… Và rồi, nhìn thấy tôi cười,
hắn cũng nhoẻn miệng cười theo. Nụ cười ấy… tôi phải thừa nhận, rất ấn tượng!
với lúm đồng tiền nhỏ bên má phải…
………..

Nhờ hắn, tôi đã về nhà an toàn.
Tôi thậm chí mừng đến nỗi chạy ngay vào nhà và đóng cửa lại,
Quên cả 1 tiếng cảm ơn…
Khi tôi nhớ ra phải nói câu tối thiểu ấy,
Thì hắn đã đi khuất trong đêm.

Tôi ko ngủ được cho đến 3 giờ sáng…
Ko phải vì hắn đâu nhé,
Mà vì tôi ko thể ngủ mà ko có quạt máy,
… và khi ông nhà đèn vui vẻ cho mở điện, thì tôi đã làm 1 giấc ngon lành cho tới gần 7h!

…………..

“Chết con rồi!!!!!!!!”

Tôi vừa càu nhàu dì Út đã ko vào đánh thức tôi,
vừa lụp chụp cho mọi thứ linh tinh vào túi, cả xấp giấy tối hôm qua.
Trong phút chốc nhìn thấy xấp giấy, tôi bất chợt nhớ đến nụ cười của hắn…
Vớ vẫn thật!

***********************
Sorry, lần trước mình kô để ý kỹ, mừh lần này mình đã dò kỹ roài nha, hình như chưa có ai post truyện này hết :D !

timber
30-07-2012, 02:34 PM
[b]Chương 4

“Tôi đã bảo cho tôi quá giang!”

Hắn tót lên ngồi trên yên xe sau, sau khi nói.
tôi gạt chống xe và đứng chống nạnh với hắn.

“ra khỏi xe của tôi, trước khi tôi gọi thầy giám thị!”

“Mới hôm qua còn níu áo tôi, hôm nay đã trở mặt với ân nhân rồi!”

“…chuyện ấy…”

tôi hơi quê, nhưng chợt nhớ câu cảm ơn còn nợ,
tôi thì thào bằng cái giọng lí nhí

“…cảm ơn.”
“Hả??”

“Tôi nói, cảm ơn!”
“Okay. ^-^”

“mà, tôi làm sao có thể chở you về được bằng chiếc xe này?”
“Thế thì tôi chở you!”
“Vấn đề ko phải ai chở ai, mà là chiếc xe ko thể chịu nổi sức nặng khủng long của you!!”

“Oh…tôi có 60kg à. ^_^”
“Tôi còn có hẹn nữa…”

Điện thoại trong túi tôi bỗng rung lên.

“Alo?”

“Sao còn chưa ra??? Làm gì trong đó??”

Mai luôn tỏ uy lực bằng cái giọng bà chủ của nó.

“Chờ xíu, ra liền!”

Tôi cúp máy nhanh, và định cho vào túi…
thì hắn đã giật lấy chiếc điện thoại trên tay tôi.
Cầm nó và bấm bấm…rồi áp vào tai nghe…
Xong gập lại trả cho tôi.
tất cả động tác của hắn diễn ra chưa đầy 1 phút.
khiến tôi ko có 1 phản ứng gì vì bất ngờ.

“Khi nào về nhà ban đêm, thì gọi nhé. tôi sẽ có mặt ngay!”

Hắn bước xuống xe, vẫy tay chào tôi và chạy đi..
được vài bước, hắn quay lại nói to:

“Mà này, ai xài điện thoại ghi âm đời mới mà lại cuốc xe đạp?! chẳng sành điệu gì hết!”

TT____TT VÔ Duyên!
Ai bảo xài điện thoại xịn thì ko được đi xe đạp?!

Cho dù, cái điện thoại này cũng ko phải của tôi…-__- tháng trước ghé, ba tôi đã để cái của ông lại.
khi nghe dì Út than rằng, ko biết liên lạc với tôi làm sao lúc tôi về trễ.

và thật ra, có 1 bí mật mà hắn ko biết…và cũng ko ai biết, trừ dì Út.
Là ko phải tôi thích đi xe đạp, mà vì tôi ko thể chạy được xe máy.
Hai năm trước, tôi tập chạy xe với dì Út,
chệnh chạng thế nào, tôi đã tông thẳng vào 1 cô đi ngang vì ko biết thắng làm sao.
Cô ấy đang mang thai…tôi chỉ biết khi thấy máu từ chân cô ấy chảy ra,
tôi như chết giấc giữa đường.
Lần ấy, 2 vợ chồng họ đã ko truy cứu gì…
nghe đâu sau đó họ lại có đứa con khác.
Nhưng tôi thì ko thể nào quên được, việc đã hại chết 1 sinh linh bé bỏng…
từ ấy, tôi ko dám chạy xe máy nữa.

:::Trong quán chè:::

“Hắn!! Để cái đầu cool ko chịu được! hèn chi … ai cũng mê hắn hết.”

“Đầu đó mà cool cái gì, tổ quạ thì có!!”
“Bà ko biết gì hết, đó người ta gọi là “tóc rối nghệ thuật”! Style của HQ đấy!”
“Ê, hắn giống Kwon Sang Woo nhỉ?”


Ko biết tự khi nào, câu chuyện của 3 chúng tôi lại chỉ xoay quanh hắn,
Ngay cả nhỏ Mai cũng nói hắn giống Kwon??
Hắn mà giống Kwon của tôi à?? Ặc ặc, hỏng hết hình tượng “Bạch mã hoàng tử Song Joo” [phim Nấc thang lên thiên đường] trong tim tôi. >_<

“Anh ta tên là Chí Kiệt thì phải”

Tự nãy giờ, Phong vẫn im lặng nghe đám chúng tôi cãi cọ về 1 gã vừa xuất hiện,
đột ngột lên tiếng khiến cả ba đều quay sang nhìn Phong.

“Yeah!!đúng đó. tên hay ghê!!”

Nhỏ Diệu hẳn đã bị ám rồi, bất cứ cái gì về hắn nó đều coi là đỉnh của đỉnh!
Mai thì chỉ gật gù… ko biết nó còn cay cú vụ điểm số ko nữa?

“Sao Giang ko chuẩn bị bài báo cáo?”

Trời ạ … Phong lại nhắc tới chuyện ấy ngay khi tôi vừa nghĩ..

“Xin lỗi… tối qua Mai gửi trễ, mà nhà Giang tự nhiên cúp điện..”

“Cúp điện?!?!”

Cả 3 đồng thanh hỏi gặng, cứ như chuyện cúp điện với tụi nó là khó tin lắm.

“Rồi làm sao…?”
Mai dịu giọng, nó nhìn tôi vẻ tội tội.

“Thì ra net, ngồi đó đọc chứ sao.”

Tôi trả lời 1 cách giận dỗi, như bao nhiêu uất ức nãy giờ được xổ ra.
Đúng thế!! Bọn nó ko thể trách tôi!! >_<

“Thế… bà khỏi chép bài cho tui!!”
“Then kìu!^-^”
……

“Ey, mà sao hắn lại tới lớp chúng ta nhỉ?”

Lại nữa rồi, trời ơi.
Diệu cứ liên tục nhắc về cái gã tên Chí Kiệt ấy với hàng tá câu hỏi,
làm chúng tôi chỉ ăn 1 ly chè phải kêu tính tiền, chứ ko là 2 ly như mọi lần.
thế cũng tốt, vì tôi có thể trả ít tiền hơn dự đoán. hehe…


………

“Chiều nhớ lúc 2h nghen!”
“Ờ..ờ..”

Nếu Mai ko nhắc, có khi tôi đã quên mất là nó có hẹn tôi,
đi xin việc ở 1 Studio phát hành băng đĩa nhạc hôm nay.
Làm thêm… tôi thích lắm. Ít ra tôi có thể tự mua những thứ mình muốn…

Sau khi ăn xong dĩa cơm bụi,
tôi dán mắt vào màn hình đang chiếu phim buổi trưa..
Phim ko hay, nhưng cũng đủ để chờ tới 2 giờ..

[tít tít]

Chuông báo tin nhắn. Chắc là Mai?

‘Missing me?’
Người gửi: Bodyguard.

Bodyguard???

tandaiphat
30-07-2012, 02:34 PM
Chương 8

“Cái gì??????”

Tôi như muốn té ghế, khi nghe Diệu đọc câu cuối cùng.
Đó là câu hôm qua tôi đã nhắn cho hắn..

“Lạ hen, nhưng bà cũng đâu cần shock tới vậy?”
“Trang này up khi nào?”
“Tháng trước, khi hắn giành được học bổng duy nhất…trở nên nổi tiếng..”
“Tháng trước à?”
“Ừ.. nhưng sao?”
“Ko…”

Tháng trước..vậy có nghĩa,
Đó thực sự là câu nói yêu thích của hắn?
Dĩ nhiên -__- , chứ ko lẽ hắn vừa thích câu đó tối hôm qua?
Tôi đúng là ngớ ngẩn số một! TT___TT
….

“Về thôi”
“Phải đó, tui cũng phải về! -__-“

Tôi hưởng ứng lời đề nghị của Mai, trong khi Diệu ko hề cho thấy dấu hiệu là nó sẽ đứng dậy.
Mai đã bỏ đi được mấy bước.

“Ey, bà định học thuộc làu hả?”
“Yes!!^-^ Bà về trước đi, tui ở lại..”
“Vậy…bái bai”

Tôi chạy theo Mai ra khỏi phòng Internet,
được 1 đoạn, nó dừng lại và rẽ vào hướng phòng trưng bày bên góc trái của thư viện.
Những tác phẩm đọat điểm cao của sinh viên chúng tôi đều được lưu trữ ở đó.

“Bà vào đây chi vậy, Mai?”
“Tui muốn xem bức tranh đó”
“Bức tranh nào?”
“Bức đã giúp hắn giành được học bổng…”

Nhỏ Mai… phải rồi, lần ấy nó cũng đã dự tuyển,
… nhưng cuối cùng, thì suất duy nhất đã ko thuộc về nó.
cho nên lần ấy, Mai - cũng như tôi ko muốn biết ai là người thắng cuộc..
và đó là lý do tại sao chỉ có 2 đứa tôi là mù tịt về gã Chí Kiệt ấy,
trong khi hắn dường như nổi tiếng khắp trường..
Đứa bạn này của tôi, nó cứ hay tỏ ra bình thản, ko quan tâm,
mà trong lòng thì uất ức nặng nề lắm, tôi biết.
……

sau khi hỏi cô phụ trách,
Chúng tôi dừng lại trước 1 bức tranh chì than, khổ 30 x 40,
dù đã chuẩn bị trước tinh thần là sắp chiêm ngưỡng 1 bức tranh đẹp,
tôi vẫn ko tránh khỏi sự ngỡ ngàng…

Bức tranh vẽ 1 khu vườn nhỏ,
và 1 chiếc xích đu ko người ngồi…đung đưa..

tất cả đều vẽ bằng bút chì, nét vẽ bay bổng, ngây ngất.
tôi có cảm giác như nhìn thấy được gió đang thổi trong vườn,
khiến lá trên cây xào xạc và làm chuyển động cái xích đu.

Nếu ko nhìn thấy ký hiệu “C.K” ở góc trên bức tranh,
tôi thật ko tin rằng đấy là tác phẩm của hắn – cái gã tưng tửng vô duyên tôi vừa quen.
thần thái trong bức tranh khác hẳn..
Bình yên và dịu dàng đến lạ lùng, nhưng lại buồn và cô đơn vô hạn…

“Đẹp thật…”

Mai tặc lưỡi, nó nghiêng đầu nhìn bức tranh bằng ánh mắt ngưỡng mộ,
rất hiếm thấy.

“Ờ… vẽ chì khó lắm..”
“Hắn xứng đáng, hen”
“Nhưng chỉ có vậy mà giật giải thì hơi bất công…”
“Ko đâu, ngoài cái này, hắn cũng đã thi thiết kế trên máy rồi test tiếng Anh… cả 3 phần đều đạt điểm cao nhất. Nhưng tui nghe nói, người ta thích nhất là bức tranh này”

Hắn…giỏi đến thế sao?
và…hóa ra Mai có điều tra về tên ấy rồi, chỉ có tôi là … lạc hậu TT__TT
……

Khi tôi và Mai rời thư viện, tôi liếc nhìn vào phòng Internet qua lớp kính,
Diệu vẫn đang ngồi chết dính trong đó…
nó định làm gì nhỉ?

“Giang!!”

Tôi và Mai đều quay lại sau tiếng gọi,
Anh bạn to con mập mạp đang chạy tới từ đằng xa… ôi không…

“Mai Giang rảnh ko? Đi câu cá nhe.”
“Ko…ko rảnh, mai ở nhà dọn dẹp!”
“Vậy, Cường tới phụ nhe”
“THÔI!! cám ơn, Cường đi câu cá với bạn đi! Bye nhé”

Tôi nắm tay Mai chạy đi, còn nó thì cười khúc khích…
tôi phát mệt với người bạn kế lớp này.
ko hiểu sao, với cái tướng bồ tượng của Cường,
anh ta ko thích những đứa to con của lớp tôi hay lớp hắn,
mà lại đi công khai theo đuổi tôi – con nhỏ chỉ cần hắn búng tay 1 cái là bẹp dí-
…ngay từ đầu năm hai tới giờ!!

“Sao thế, hắn cũng được mà?”
“Bà có thôi đi ko?”
“Có anh bạn trai như gã, thì khỏi lo bị ăn hiếp ^-^”

Mai chạy nhanh để tránh khỏi cái đập tay của tôi vào lưng…

Tại sao ko có cái gì là tốt đối với tôi?
tôi vẫn được mấy dì hàng xóm khen “xinh xinh với chiếc răng khểnh” -__-
lâu lâu, cũng có mấy tên con trai chạy theo xe và bảo: “Tóc đuôi gà dễ thương ơi…” ^^

vậy mà…sao ko có “hoàng tử” nào thích tôi?
hay có được 1 người yêu thầm như Phong cũng thật là sướng biết bao…
Diệu thì đã từng làm khổ 1 anh sinh viên bên Bách khoa, khi nó đi thi văn nghệ liên trường..
còn tôi, chỉ có “sức hấp dẫn” với Cường, cái gã to béo vạm vỡ như găng-tơ ấy… Argh!! >_<

Bạch mã hoàng tử của tôi, chàng đang ở đâu

hoangphuc174
30-07-2012, 02:34 PM
[b]Chương 9

“Vậy à?… nhưng làm sao chuyển đây ạ?”

Anh ta nhếch mép cười 1 nụ cười nửa miệng,
sau khi đưa lon Coca lên miệng tu 1 hơi..

“Đó ko phải là việc của tôi. Nếu cả chuyện đó cũng ko biết, thì có thể làm được gì?”

rồi gã bỏ đi thẳng xuống cầu thang..trong sự ngơ ngác của tôi! O_o
thật ko thể tin được, lại có 1 gã nam nhi im-pô-lai đến thế?!
Tôi có cảm giác, mình giống như 1 nhỏ ô-shin,
vừa bị ông chủ quý tộc mắng vì ko biết làm việc! >_<
Và con oshin đó - sau thêm 5 phút loay hoay nhấn đủ thứ nút..
vẫn ko giải quyết được gì,
đành phải ôm xấp tài liệu trở về phòng cầu cứu chị Kim.

Như tôi dự đoán, chị tỏ ra ko hài lòng lắm.

“Sao em ko nhờ ai đi ngang giúp?”
“Có người đi ngang, nhưng..”
“Nhưng gì?”
“..Em cũng ko biết nói sao nữa! ..”

….

Thời gian còn lại của tôi ở trong phòng Design..
Là ngồi đọc 1 chồng báo Thời trang, Điện ảnh…
Theo chị Kim, là để cập nhật tin tức và am hiểu lĩnh vực này.
Tôi ko có chỗ riêng, máy tính riêng, mà ngồi ở cái bàn lớn chính giữa phòng.

Sự chán nản của tôi đã lớn dần…
Tôi định bụng sẽ làm hết cuối tuần rồi xin nghỉ, nếu cứ tiếp tục thế này…TT__TT
……….


“Nào, hết giờ rồi!! Mọi người hôm nay đi ăn lẩu nhé, chào mừng nhân viên mới. Tôi khao!”
“hoan hô Tiến!”… “Hoan hô trưởng phòng!”

Anh Tiến biến đi đâu từ sau khi giới thiệu tôi,
giờ đột ngột trở về và tuyên bố như thế… Chào mừng tôi ư?
Anh tiến lại chỗ tôi, khoác vai…
“Làm việc tốt chứ?”
“… dạ.. cũng ổn.”

“Này, Tiến, lợi dụng thế? Em nó còn nhỏ!”
“Hahaha, chị thật … em coi bé Giang như em gái, hen, Giang? Gọi anh trai cái nào!”
“….^-^…”
Tôi chỉ cười 1 cách lúng túng..
Anh ấy làm sao lại tỏ ra thân thiết thế nhỉ?

Êh??
Em gái? Anh trai? Ahhh!
Suýt chút tôi đã quên tấm ảnh của Mai! Tôi phải tìm anh ba của nó…

“Mấy anh chị đi trước, em ra sau!”
“đi đâu thế, em gái?”
“Em đi toalet ạ! ^-^”
“Oh…okay, nhanh nhe!”

Sau khi anh Tiến ra khỏi phòng, tôi kéo áo chị Kim..

“Tầng 4 là tầng trên cùng phải ko chị?”
“Ừ.. nhưng đó là chỗ của Ban Giám Đốc, em hỏi làm gì?”
“Em có việc gặp 1 người ở đó!”
“Suỵt!~ nếu em lên gặp Giám đốc Lam, thì ko nên để Tiến biết”
“Sao vậy chị?”
“chị sẽ nói sau..”
“Okay!”

Thái độ và câu nói của chị Kim làm tôi tò mò,
tại sao phải thế? Giám đốc Lam? Yeah, đó là anh ba của Mai. -___-


Tôi chầm chậm bước lên 2 tầng nữa,
Và tìm đến trước 1 căn phòng có cánh cửa đen, dán chữ: P. Kinh doanh.

[Cộc cộc]

“Cứ vào đi…”

Tôi đẩy nhẹ cửa và đi từ từ vào trong..
Một căn phòng lớn với bộ ghế salon đen sang trọng.
Chiếc bàn làm việc ở cạnh cửa sổ, với đủ thứ sổ sách tài liệu,
Cùng chiếc máy laptop đang mở..
Tôi để ý, có cả 1 toalet riêng trong phòng, whoa…
Và ở đó, trước bồn lavabo,
Một người vừa mới rửa mặt xong, giũ 2 bàn tay cho sạch nước…
rồi đưa lên vén đám tóc ướt lòa xòa trước trán…

Tim tôi trong phút chốc đã ngừng đập.

Người ấy… trong chiếc áo sơ mi trắng với tay áo xăn lên quá khuỷu,
chiếc cà vạt thắt ở cổ hơi nới lỏng…
đang nhìn tôi… ánh mắt sâu thẳm vời vợi… vâng, ánh mắt tôi đã thấy trong tấm hình của Mai.

Oops! Thật cuốn hút!! Tôi đã thấy con ngựa trắng…

“Sao thế, cô bé?”

Giọng nói dịu dàng của anh cất lên lôi tôi từ trên chín tầng mây bay là đà xuống đất.
Để giật mình sượng sùng…và ấp úng ko thành câu

“Em… bạn Mai… đưa anh..cái này!”
“Oh… Bạn Mai à?…ah.. anh biết rồi, Giang phải ko? ^-^ Mai hay nói về em lắm!”

Mai? Nó có nói về tôi? Nó có kể về tôi với anh!!
Nhỏ này giỏi, mai tôi phải kiss nó mới được…^0^
Mà khoan, ai biết nó nói tốt hay xấu về tôi?? TT__TT

“Tấm ảnh này nó muốn đưa anh”
“Ừ, cảm ơn em.”
“Hồi ấy trông anh chẳng khác bây giờ là bao” (Thật ra giờ anh còn đẹp trai hơn nhiều! ^-^)
“Bốn năm rồi đó!”

Anh nhìn vào tấm hình của tôi vừa đưa,
vẻ mặt vừa vui, lại vừa buồn xa xăm..
Còn tôi, thì cứ ngắm anh suốt! *___*
Đây rồi… chính là Bạch mã hoàng tử của tôi!
Tôi thầm trách Mai sao ko giới thiệu anh cho tôi sớm hơn?? TT___TT

vietsonpte
30-07-2012, 02:34 PM
Chương 11

Người nhắn tin ban nãy là anh Tiến,
nội dung: ‘Em tới Lẩu Hoa Di – chợ Bà chiểu’

Đó là nơi họ đang ăn? Có lẽ do chờ lâu quá, mọi người phải đi trước và nhắn lại địa điểm cho tôi..
chắc vậy.

Tôi đi vào bãi xe, trong khi nỗi lo sợ vẫn vây kín trong đầu,
tay tôi siết chặt dây ba-lô, mồ hôi rịn ra ở thái dương.

“Oh.. em chưa về sao?”

Giọng nói ấm áp từ phía sau,
khiến tôi giật mình quay lại… oh… TT__TT… My prince!!
Anh đã tháo hẳn cà vạt, vắt nó qua vai, dù áo vẫn đóng thùng..
tay thì cầm cái áo vest ngoài...

Oh… so cute! ^0^

“Dạ.. em mới ra..”
“Em có đi xe?”
“Dạ…à…không!!!”

Tôi sực nhớ, nhỏ Mai đã bảo tôi trông “thảm” với chiếc xe đạp…
ko cần biết chữ “thảm” của nó nghĩa chính xác là gì,
tôi ko thể để anh cũng thấy tôi “thảm” được. TT__TT

“Ko à… có ai đón ko?”
“Cũng ko… em đi xe ôm! ^-^ “
“Oh.. vậy giờ em đi đâu, anh chở cho!”

Anh chở tôi? Tôi ngồi sau xe anh? Oh ho ho…
Hôm nay thật là 1 ngày tuyệt đẹp..!^^
Nhưng… tôi cảm thấy tội lỗi vì nói dối,,
và…cắn rứt lương tâm với chiếc xe đạp của mình, đang nằm chờ đợi tôi trong kia. TT__TT

“Thôi ạ, anh cứ về trước…”
“Khách sáo nữa?! Bạn Mai thì cũng như em gái anh ~~ chờ đây, anh lấy xe đã… à, giữ giùm anh!!”

Anh đưa tôi cái áo vest, và chiếc cà vạt,
rồi nheo mắt, đi nhanh vào bãi xe…
tôi ôm 2 thứ anh vừa gửi bằng cả 2 tay, nâng như nâng trứng!!
Ôi… My prince is too cool~~~^-^
..…….

Tôi ngồi sau anh, ôm cứng… cái áo vest và chiếc cà vạt,
và cứ ngỡ…mình vừa trở thành nàng lọ lem trong cổ tích…
anh hỏi nhiều thứ, về tôi, về Mai..
nhưng tệ quá, tôi chỉ biết ậm ừ.. dạ..vâng..phải..dạ..,
vì tâm trí tôi đã ko còn ở chỗ cái đầu của tôi nữa. TT__TT

:::Quán Lẩu Hoa Di:::

“Anh ko lên ăn cùng ?”
“Ah..ko.. anh lên ko tiện lắm. Em vào đi, ăn vui vẻ nhé ^-^”
“yah… cảm ơn anh..”

Sao lại ko tiện? rõ ràng là có 1 lý do nào đó..
tôi bước xuống xe sau khi cúi đầu chào anh, nghĩ ngợi và đi vào quán…

“Ấy, Giang…!”
“Hở? sao ạ…?” O_O
“Em… còn cầm cái áo của anh!”

Oppss! ôi trời ơi… tôi định đem nó về nhà để ôm ngủ chắc?!!
bằng gương mặt kỳ cục với đôi gò má đỏ ửng như 2 quả cà chua..
tôi mang trả lại cái áo cùng cà vạt..

“Em quên…”
“ko sao ^-^ … chào em!”
“yah..bye anh”

tôi vẫy tay và cố nở 1 nụ cười dễ thương,
nhưng tôi biết, nó ko dễ thương chút nào…
vì 1 em gái đi ngang đã hỏi mẹ nó,
bằng cái giọng thánh thót đủ để tôi nghe thấy

“chị kia bị làm sao thế hở mẹ?”

TT__TT

…..

Chúng tôi ngồi đó hơn 2 tiếng, cười nói và huyên thuyên đủ thứ..
từ chuyện cô ca sĩ nào đó vừa đặt làm album ở studio,
cho đến chuyện tình hình chiến sự ở Irac…
tôi dù ko biết gì, nhưng cũng “à.. ờ, phải đó, ghê lắm…”
cho có với bà con.
tôi còn uống cả…bia nữa, thứ mà tôi chưa từng đụng đến T_T
bởi..tôi đang vui! ^-^

“Ey, tiếng điện thoại ai đang reo kìa?”
“Hử?..”

nghe nào..

‘..in my heart you were the only, and the night would seem so long…’

Bài Soledad.. -___-
Ey!! vậy, đó là ….??!

‘Bodyguard calling…’

Đó là dòng chữ đang nhấp nháy trên màn hình cellphone của tôi.

“A..um..alo?”
“Hey, đang ăn à??”
“Yeah…um..chiện zì?”
“Xấu như ếch!! Ăn 1 mình!”
“um..ko phải 1 mình..hô hô…^0^”
“What?? Ăn với ai????????? Ở đâu!! tôi đến đó!”
“Hum… you điên gòi..”

“TÔI HỎI, Ở ĐÂU????”

Argh! màng nhĩ của tôi như muốn rách tọat ra,
tôi cúp máy ko cần suy nghĩ.
thật khủng khiếp!

longdatautovol
30-07-2012, 02:35 PM
Chương 13…[/b]

Tôi đang đi dạo trong 1 vườn hoa thơ mộng,
có những chú bươm bướm vàng bay… hương hoa thơm ngát.
từ đằng xa..
Một chàng trai khóac áo choàng đang đứng cạnh con ngựa trắng,
Một tay nắm dây cương, tay kia thì vẫy tôi..
Hoàng tử Lam!! Em đến đây…^0^
tôi cũng vẫy tay và chạy tới,

Dì Út kéo cổ tay tôi lại, mặt cười nham hiểm,
sau đó dì đặt tay tôi vào tay của 1 tên họa sĩ đang cười nụ cười chết tiệt ấy,

Khônggg!! dì ơi, con sẽ đi với Hòang tử!
tôi cố vùng thóat và chạy đi…

Một gã trong trang phục cướp biển từ đâu chắn ngang…
hai tay gã, toàn là dây cắm dàn chỉnh nhạc âm thanh, O_o
chĩa thẳng vào tôi.

“ĐỪNG MÀ!!! HELP ME, BODYGUARD!!”
…….

huk huk…
tôi mở mắt bật dậy,
xung quanh tôi, chẳng có hoa, cũng chẳng có bướm..
chỉ có cái mền với 2 chiếc gối ôm.

Phew..
Một giấc mơ kỳ dị.

Nhờ vào cái gã ria mép với đống dây quái quỉ,
và tên C.K cùng giọng hét khủng khiếp của hắn,
mà giấc mơ đẹp về Hoàng tử của tôi đã bị biến dạng thành cơn ác mộng thế này đây!
thế nhưng… tại sao, tôi lại gọi “Bodyguard” khi bị cướp biển tấn công nhỉ???
lẽ ra,, tôi phải kêu rằng: “Help me, my prince!” chứ! -__-..khó hiểu thật.
tôi bước xuống giường và đi vào nhà tắm..

“Cái mặt con nhìn ghê quá”
“Hả? oh…con chưa rửa mặt mà.”
“tối về trễ à? còn, xe đạp đâu?”
“Để ở chỗ studio rồi…chết! con phải đón xe búyt đi học!”

6h30..
giờ này nếu đi xe đạp, thì còn sớm,
nhưng hôm nay tôi phải đi bộ ra trạm xe ở ngã tư,
rồi với cái tình hình giao thông ùn tắc vào buổi sáng..
thể nào tôi cũng trễ nếu còn chần chừ thêm.

Tôi lại lật đật quơ bút, cọ, và màu vẽ cho vào ba lô,
vác thêm cái cuộn giấy to đùng của dân mỹ thuật chúng tôi,
vì hôm nay là ngày học thực hành vẽ tĩnh vật.

“Đem theo gói xôi dì để trên nóc tủ ấy, nhớ đừng bỏ bữa sáng!”
“Okie. Bye Út!”

……..

Tôi ngồi ở dãy ghế gần cuối xe búyt
Hễ chạy 1 lúc, nó lại dừng vì đèn đỏ…
cứ đà này, tôi sẽ bị thầy trừ điểm bài thực hành cho coi,
chán quá…
tôi tựa đầu vào cửa kiếng, thiu thiu ngủ..
Nếu ko phải vì cơn ác mộng đó,
tôi đã ko khởi đầu ngày mới uể oải như vầy.
…..

[Xi….tt] Xe lại dừng vì đèn đỏ.

Woaa…tôi mở mắt 1 cách lười biếng và há miệng ngáp,,
bỗng.. 1 bàn tay bụm miệng tôi lại! Ummm..mu!!!

Tôi quay nhanh sang bên cạnh, khi miệng vẫn bị bịt kín ,,
cái đầu bù xù ko nhầm được với ai.

“Phải che miệng lại chứ! con gái gì chẳng giữ ý tứ gì cả!”
“M..ummm..m”
“Muốn nói gì à?”
“ưm..mmumm…” >< ><
“Oh! sorry, tôi sẽ bỏ ra, nhưng ko được la đấy! ^-^”

“AHH! You…..??”
“Trời ạ, coi nè, nước bọt của you làm dơ tay của tôi rồi! kinh quá!” TT__TT
“……”

Sao hắn luôn xuất hiện như 1 cơn ác mộng.. tại sao?..
tôi tự nhủ, chiến tranh với hắn, tôi chỉ có bị thương và…bị thương..
tôi chán chường thở dài và ngó ra cửa sổ..

“Ey, có khăn giấy ko?”
“Ko”
“Con gái ai chẳng có khăn giấy?”
“Tôi ko có! tôi xài khăn tay!”
“Oh.. vậy…đưa khăn tay đây!”

Tôi chẳng buồn cự nự, thật mệt mỏi..
theo kinh nghiệm, hắn đã muốn cái gì, thì sẽ làm ầm lên để có được. ><
tôi mở túi đưa hắn cái khăn tay của mình, trên đó có thêu chữ “G”
là viết tắt tên của tôi.

“Sao hôm nay ngoan ngoãn thế?”
-__-

Hắn hỏi, trong khi cầm chiếc khăn chùi mạnh vào tay..
Opps?? thật, đó là...nước bọt của tôi??? TTT___TTT
Gớm thật.
…….

Chúng tôi cuối cùng cũng tới trạm xe trước trường,
sau 5-6 cái đèn đỏ thì phải, hic, may mà ko trễ lắm..
tôi cẩn thận mang túi và cuộn giấy lên vai, bước chậm xuống xe.

“Ey, khoan!”
“ ?? gì?”
“Đưa đây!”

Hắn tước quai ba lô trên vai tôi, rồi tiếp đó cái cuộn giấy vẽ..
xong quàng cả lên vai mình, đẩy tôi đi.
Hắn… um.. cũng galăng hen?! ^-^

quan_huynh74
30-07-2012, 02:35 PM
Chương 15[/b]

Sau khoảng 25 phút,
Tôi cũng xong được bài thực hành mà mắt thì hoa cả lên.
người tôi rã rời.. tôi uể oải thu xếp cọ vẽ, mấy hũ màu nước…
còn hắn thì giúp tôi tháo bức tranh khỏi giá.

“Bài này mà đạt trên 7 điểm thì tôi đi bằng đầu!”

-__-
Ngòi chiến tranh lại được châm lên..
Hah.. tôi ko muốn.. và thế là tôi im lặng.
Có lẽ nhìn thấy bộ dạng thảm sầu của tôi, hắn ko bình phẩm gì thêm.

Tôi cúi xuống để lấy cái ba lô lên,
Nhưng hắn đã ngăn tôi lại, và đưa tôi bức vẽ vừa cuộn xong.

“Để đó, you cầm cái này”

Nói rồi hắn bỏ đồ đạc của tôi vào chiếc túi,
Tôi để mặc hắn và cho bức vẽ vào hộp ống dài.

“Oh..gói xôi, you chưa ăn sáng à?”

Trong lúc cài cái túi lại, hắn đã thấy gói xôi của tôi trong đó.
Nhờ you, mà tôi đã quên cả ăn sáng! ><
Hèn chi tôi lại hoa mắt và chóng mặt thế này…

Hắn mang cái ba lô của tôi lên vai, giật lấy cả cái hộp dài đựng bức vẽ,
Và kéo tôi đi về phía phòng giáo viên, nộp cuộn giấy cho thầy.

Cũng đỡ vì có hắn mang giúp..
Cổ vai tôi cứ căng mỏi từ sáng tới giờ,
Hay tại tôi đã ngồi ngủ tựa vào cửa kiếng xe buýt?
Yeah…chắc vậy rồi.

“Đi ăn trưa nhé.”
“Ok.”

Hắn nhìn tôi như ko thể tin rằng tôi lại “Ok”.
Sự thực là tôi đói sắp chết rồi TT__TT
Gói xôi của tôi thì đã bị hắn quăng vào sọt rác trong trường,
Vì nó có vẻ đã thiu thiu…mùi nước cốt dừa.
………

“Ăn chậm thôi!”
“huh huh, you thử nhịn đói từ sáng coi!”
“..tôi luôn bỏ bữa sáng đấy thôi..”
“Huh? tại sao vậy?”
“Ack, tôi ko sướng như you, có người mua xôi sáng cho!!”
“…ah ha, yeah… dĩ nhiên!”

Tôi nuốt miếng cơm trong sự tự hào vì mình còn có dì Út ^-^
Nhưng ko hiểu sao tôi lại thấy tội tội cho hắn.
Dĩa cơm của hắn vẫn còn nhiều..

“Ey, sao ko ăn?”
“Tôi ko đói.”
“Ko đói thì cũng phải ăn chứ! Ăn để sống mà. -__-“
“tôi thích ngồi nhìn you ăn”
“Hả?..”

Tôi gần như phun cả ngụm trà đá ra bàn,
Sau câu nói gây shock của hắn..
Hắn kêu tính tiền và trả luôn phần của tôi.
Nên tôi móc tiền trả lại hắn.

“Gì thế?”
“Đây là tiền cơm của tôi”
“Dẹp đi!”

Huh? Ey…? Hắn đã đứng dậy và đi ra ngoài.
Tôi đâu có thiếu tiền hay nghèo khổ cơ chứ??! TT__TT

“Hey, đưa ba lô lại cho tôi”
“Tôi sẽ đưa khi về tới nhà”
“Ko..tôi ko về nhà. giờ tôi đi làm.”
“Cái gì? Đi làm à?”
“Yah, right, vì thế, hãy đưa nó cho tôi…”

Hắn gạt cánh tay tôi đang giơ ra để đòi lại chiếc túi..
Và nhìn tôi đăm đăm giữa đường..

“Làm ở đâu?”
“Tại sao tôi phải nói cho you?”
“Vì tôi là bodyguard của you!”
“hah hah, tôi ko phải đi chiến đấu, vì vậy, tôi ko cần bodyguard”
“…”

Oh ho!!! lần này, tôi đã thắng, hắn đã ko thể nói được gì!
Ya…hoo!!
Tôi giật lấy cái balô trên vai hắn trước khi hắn kịp phản ứng,
Và chạy nhanh ra chỗ bác xe ôm đang đậu gần đó,
Tôi thúc bác ấy chạy nhanh như đang trốn chạy 1 kẻ thù..

Khi tôi ngoáy lại nhìn,
hắn đã bước đi với 2 tay trong 2 túi quần, chân đá cục đá văng lên trong ko trung..
Cái dáng ấy.. có vẻ chán nản và bất cần làm sao.
……….
………………

Trái với mong đợi của tôi,
buổi chiều hôm ấy tôi đã ko gặp được Hoàng tử,
Cho dù tôi có cố tình lảng vảng ở cầu thang cả chục lần,
với hy vọng anh sẽ đi xuống và chạm mặt với tôi… T__T
chỉ có 1 điều tốt duy nhất trong ngày,
là tôi đã được giao công việc chứ ko photo tài liệu hay đọc báo nữa…
………………
………………………..

Tôi về tới nhà thì thấy xe của ba tôi,
Hôm nay là ngày 20?

“Ba, con mới về”
“Đi học?”
“Nó đi làm.”

Ba tôi có vẻ bất ngờ với câu trả lời của dì Út,
Ông quay sang nhìn tôi, ánh mắt ko hẳn là giận dữ,
Nhưng cũng làm tôi thấy sợ.

“Sao dì để nó đi làm?”
“Va chạm nhiều sẽ khôn lớn hơn”
“… vẫn đi xe đạp hả Giang?”
“Dạ..”
“..ah..khi nào tốt nghiệp?”
“Năm sau.”

Cả năm nay,
lần nào ghé ba tôi cũng hỏi câu ấy, và tôi thì luôn trả lời y như thế.
Giống như, 1 thói quen, hoặc là ko biết hỏi gì,
Nên ông chỉ hỏi…đại như vậy mà ko hề để tâm lắng nghe.

Ba tôi…và tôi.
Nhìn vào ít ai nghĩ chúng tôi là cha con..
cứ như tôi đang chào hỏi 1… người khách của dì.

Hồi ấy, mỗi khi thấy thái độ thờ ơ, nhạt thếch của ba tôi,
Thì tối về tôi lại ôm gối khóc tấm tức.
Nhưng bây giờ, tôi coi đó là chuyện bình thường,
nếu ba tôi tỏ ra âu yếm cưng chìu.. ko chừng, tôi sẽ thấy ngại.

manhhatuna
30-07-2012, 02:35 PM
Chương 17

Đó là tiếng la của tôi.

Tôi có nằm mơ cũng ko thể tưởng tượng được,,
là cướp biển lại biết chơi đàn Piano?! O_o
Cho nên, dù có thích Hoàng tử đến đâu
tôi cũng ko thể giữ được im lặng theo lời anh…vì quá shock!

Mấy ngày nay tôi đã quên bẵng anh ta..
quên cả việc mình đã làm gì và tiếng quát giận dữ của gã trong phòng thu hôm ấy.

“Gì vậy, Giang?”
“……ah..em..em..”

Có lẽ hoàng tử của tôi đã bị tiếng la làm cho giật mình,
anh cúi mặt nhìn tôi vẻ lo lắng, với cặp mắt dịu dàng..
còn tôi, dù có cố gắng lắm, giọng tôi vẫn cứ ú với ớ.
Omgosh…

“Cô em ngạc nhiên vì tiếng đàn quá hay của tôi đấy thôi, đúng chứ?”

Tôi thậm chí ko dám liếc nhìn gã,
cho đến khi gã ấy đã tiến đến sát tôi và anh Lam.
tôi vẫn cúi gầm mặt, ôi, tôi múôn nấp sau lưng Hoàng tử quá! TT__TT

“Thế à?..”
“yeah..”

thật miễn cưỡng..dù rằng tiếng đàn thực sự hay..
Anh vẫn nhìn tôi nghi ngờ, nhưng rồi, anh cũng giải tỏa cái ko khí địa ngục này,
với lời giới thiệu rất vui vẻ.

“Hắn là bạn thân của anh, Huấn, tay DJ số 1 của chúng ta. Còn đây, bạn của Mai – cô bé có cái tên dễ thương: Hải Giang”
“Đã Hải, lại còn Giang?”

Thì đã sao?? >_<
Hoàng tử của tôi đã nói đó là 1 cái tên dễ thương kia mà!!
Tôi , trong khoảnh khắc bỗng can đảm ngước mặt nhìn anh ta 1 cách kiêu hãnh..
lần này, gã cầm 1 điếu thuốc thay vì lon coca..
đưa lên miệng rít, và nhả khói… Argh!! tôi ko thể chịu được khói thuốc!

“Hặc hặc..hặc!!” ><
“Trời ạh, Huấn, ông đừng hút thuốc trước các cô bé chứ!”

Hoàng tử Lam mắng gã DJ [người chỉnh nhạc trong phòng thu] bằng giọng gắt -__-
rồi vỗ nhẹ vai tôi – đang ho sằng sặc, còn tay anh thì quạt cho khói bay đi…
Anh là người duy nhất tốt đẹp trên thế giới này. T___T

“Em ổn chứ?”
“Yah…hặc.. em ko sao.. ah, Mai có gửi thư nhắn..”

Tôi lấy tấm giấy từ trong túi áo ra đưa cho anh,
và thận trọng liếc dè chừng tay cướp biển..
hắn đã dụi tắt điếu thuốc, và…
ném mạnh qua cửa sổ!!

“AH! XẢ RÁC!!”

Khi tôi kịp nhớ ra rằng, người đứng đó ko phải nhỏ Mai, hay Diệu,
để theo thói quen cứ la lên như thế, mỗi khi chúng nó ném vỏ singum xuống sân trường..
thì cánh tay với ngón trỏ chỉ thẳng của tôi đã hướng ngay mặt của anh ta!

TT____TT
Gã nhìn tôi với đôi mắt ngơ ngác, vì bất ngờ..
Còn Hoàng tử Lam đang đọc bỗng ngước lên nhìn,
rồi anh bật cười… khiến mặt tôi lại chuyển thành màu cà rốt.

“Phải, phải, haha… ông ko được xả rác đâu nhé!”

Có ba người trong phòng này.

Một người đang cười xòa và vỗ vai 1 người có lẽ đang như từ trên trời rơi xuống.
Người còn lại, đang vừa xấu hổ vừa sợ hãi, đến nỗi,
cứ đứng đó như 1 con bù nhìn rơm.

Gã DJ vẫn ko hề cười, hay có bất kỳ phản ứng nào khác,
ngoại trừ việc cứ nhìn như muốn nuốt sống tôi.

Tôi đã rụt tay lại và lùi về sau, hơi nép vào anh Lam, còn anh ấy thì tiếp tục đọc…
Tôi thấy sợ, sợ thật sự..

“Một cuộc hẹn à? Sao Mai ko nhắn tin cho anh nhỉ?”

Opps! phải rồi , sao ko nhắn tin?!
trời ơi, có lẽ anh sẽ phát hiện ra việc này chỉ là cái cớ.
Hai đứa tôi, ngốc quá!!

“Con bé..thật rắc rối. lần này lại cảm ơn em nhé, Giang!”
“…ko có gì đâu ạ” T__T
“Ah…hôm ấy em cũng đi chứ?”
“Yeah??”
“Mai hẹn Chủ Nhật đi chơi bóng rổ. Anh nghĩ, hẳn em cũng sẽ tham gia?”
“Bóng rổ ư???”

Tại sao lại là bóng rổ??
Tôi biết, nhỏ Mai cao, Hoàng tử cao, gã DJ cao, C.K cũng cao..
nhưng còn tôi?? Nó muốn gì khi rủ đi chơi cái môn thể thao ko-dành-cho-tôi ấy?? ><

“Cô em này mà chơi được bóng rổ, thì thể thao thế giới sẽ gặp thảm họa”

-__-
Tự dưng, tôi nghĩ giả sử Bodyguard với gã này mà đấu khẩu với nhau,
chắc là thú vị lắm đây…
Những kẻ thích móc khóe người khác.

“Sao lại ko? khi còn học trung học, tôi cũng chỉ cao tầm 1m6. vẫn chơi được đấy thôi!”

Luôn bảo vệ tôi, luôn bênh vực tôi,
ko bao giờ chê bai, chọc ghẹo hay làm tôi sợ hãi, tức tối..
chỉ có anh – Hoàng tử… I love you so much ^0^

“Nhất định em phải đi đấy! Bốn người chúng ta sẽ chơi suốt ngày… Hah..đã lâu tôi ko đi thư giãn rồi!”
“Yeah…nhưng.. sao lại 4 người ạh?”
“Người thứ 4 là tôi đấy.”

Tôi nhìn anh Lam, chờ đợi anh lên tiếng bác bỏ sự thật phũ phàng này,
nhưng anh chỉ cười rồi gật đầu..ánh mắt hơi tinh nghịch.

“Đúng thế. Làm sao thiếu anh ta được”

tại sao..tại sao ko thiếu được?
Gã ấy đâu có vai trò gì ở đây! -__- Mà tại sao gã có thể tự tin khẳng định,
người còn lại chính là mình?...
Bóng rổ, rồi lại cướp biển.. nhưng biết làm sao,
cho dù, đó là 1 cuộc hẹn đi vào Nhậm môn quan [chỗ chết],
thì tôi cũng sẽ dấn thân mà lao tới,
vì ở đó, có Hoàng tử bạch mã của tôi.

timber
30-07-2012, 02:35 PM
Chương 19

Thật khó khăn để thú nhận điều này…
Nhưng chính xác tôi đã có cái cảm giác gọi là “đau lòng”,
… lần đầu tiên … với 1 người con trai.
Lại còn là 1 kẻ tôi rất ghét!

Dì Út lật đật chạy ra lôi hắn vào nhà, trong khi tôi đứng chết trân ngay cửa…

“Trời ơi… sao con tới làm chi trong mưa gió thế này?”
“Con đã hứa với Giang..”

Hắn có cần phải như vậy ko??
Tôi phải quay mặt đi khi sống mũi bắt đầu cay cay …
…hình như.. tôi muốn khóc?? O_o

“Tội chưa…mà sao ko mặc áo mưa hả con trai?”
“Nhà gần xịt…với lại con đâu biết trời đổ mưa nhanh quá!”
“Thương gì đâu… lạnh lắm hả? Cởi áo ra đi.. Giang, vào lấy cái áo cho nó thay coi!”

Tôi đi về phòng như 1 con robot..
mở tủ lục lọi.. rồi trở ra với 2 tay ko..

“Nhà mình đâu có đồ của đàn ông?”
“Con mặc áo đầm của Giang cũng được ^-^”

Hắn nói trong lúc vừa lau khô đầu bằng cái khăn lớn dì đưa,
khiến cho cái đầu lại chôm bôm như cũ..
vừa nhăn răng cười liếc tôi, kẻ đang thẫn thờ như người mất hồn,
cười ko nổi.
Tôi ko hiểu tại sao mình lại thế… có cái gì đang nhào lộn trong tôi.

“Trong phòng dì có mấy cái áo sơ mi ba con gửi vá. Vào đó lấy.”
“Ok..”

“Giang sao thế hả dì?”

Tôi nghe tiếng hắn hỏi nhỏ dì Út phía sau lưng, khi đi về phòng dì..
ngay cả tôi còn ko biết tôi bị làm sao nữa mà..!!
…………
“Hắn đâu ạ?”
“Trong phòng tắm”

Tôi bước tới chỗ cánh cửa nhà tắm đang mở để đưa áo cho hắn,
arghh… hắn đã cởi trần và đang treo cái áo thun ướt mem lên móc.
Nice body… T__T

“AHHHH!! chết rồi!! Giang đã nhìn thấy THÂN THỂ CON!! kiếp này làm sao lấy vợ đây, dì ơi!”

Hắn tự nhiên la bài hãi và lấy 2 tay che ngực, khi chợt thấy tôi nhìn hắn,
khiến tôi ngượng chín người còn dì Út thì cười hí hí ngòai kia..
trong giây phút, tôi bỗng ghét hắn trở lại. ><

“Thế dì bắt Giang lấy con nhe?”
“Good Idea!!^-^”

Quái quỉ thật!
Tôi ném cái áo cho hắn và đi về phòng mình,
tự dưng, tôi muốn vẽ…
…………………
……

Tôi đã chạm bút chì xuống tờ giấy cả chục lần,
mà vẫn ko nghĩ ra là vẽ cái gì.
…. thế là tôi vẽ rồng rắn những hình thù kỳ quái…

“Tranh trừu tượng à?”

Hắn đột nhiên lên tiếng ngay sau lưng tôi,làm tôi đánh rơi cả cây bút trên tay…
chắc hắn đã sửa xong thắng xe cho dì?
Khi tôi nhìn hắn ngay lúc này,
tôi bỗng nhớ ba tôi kinh khủng… dù mới gặp ông bữa trước.
Cái áo của ba tôi khá vừa với hắn..
Hắn trông dễ thương hơn nhiều với áo sơ mi carô như thế. -___-

“Sao vậy?”
“Vào phải gõ cửa chứ!! ><”
“You đâu có đóng cửa?”
“…Ko đóng thì cũng phải..g..”
“Ey, tránh ra!”

Hắn ngắt ngang câu nói của tôi và đẩy tôi ra khỏi ghế,
để chíêm vào vị trí đó và cầm lấy cây bút chì..
sau khi gôm sạch những thứ nguệch ngọac tôi vừa vẽ.

Tôi đã định bỏ ra ngoài và để mặc hắn
nhưng cái bức tranh trong Phòng trưng bày của thư viện lại níu tôi ngồi xuống
..trên chiếc giường bên cạnh chỗ hắn,
và chăm chú theo dõi 1 cách ko cưỡng được.
……
“Tôi muốn hỏi you cái này…”
“Gì?”
“Bức tranh khu vườn ấy…you đã vẽ trong bao lâu?”
“18 năm.”
“HẢ??”
“^-^ giỡn thôi, chỉ 1 giờ”

-__-
Hắn đáp trong khi vẫn đang vẽ..
cặm cụi, say sưa… thỉnh thoảng hắn dừng lại, nhìn bức tranh,
ngẫm nghĩ, rồi lại hí hóay tiếp..

“Xong!”

Trên nền giấy trắng… thoáng chốc đã hiện ra 1 căn nhà mái chóp..
nhỏ nhỏ, có ống khói…2 cửa sổ…
xây trên 1 ngọn đồi có sườn thoai thoải với những gốc cây…
ko biết là cây gì…nhưng rất đẹp..
Tôi muốn được ở trong căn nhà đó ghê! *__*

“Nhà ai vậy?”
“Nhà chúng ta!”
“Ack?! gì chứ??”
“…dì đã bảo you phải làm vợ tôi! Hehe… nên chúng ta sẽ sống cùng trong căn nhà này!”
“Gã điên… -__-“

Tôi trề môi và quay đầu ra hướng cửa sổ..
Sao trời vẫn mưa ta? Nếu mai trời mưa thì sao?
Cuộc hẹn có lẽ phải hủy bỏ..

“Ey! Có keo dán ko?”
“Chi?”
“Đưa keo đây…!”
“Chỉ có băng keo hai mặt trong tủ..”

Hắn kéo mạnh hộc tủ bàn tôi ngay sau khi tôi vừa đáp.
và lôi cái băng keo ra cắt thành 4 miếng dán vào 4 góc của bức tranh.
sau khi đã cẩn thận ghi lên góc trên 2 chữ C.K để làm dấu ><
Xong xuôi, hắn ngó dáo dác khắp căn phòng nhỏ nhưng bừa bộn -__- của tôi..
rồi dừng lại trước cái tủ quần áo ở chỗ cuối giường.

Hắn dán bức tranh lên, và ngắm nghía.

“Hãy nhìn nó mỗi ngày khi thức dậy. Để nhớ tới ông xã của cưng! ”