kim
30-07-2012, 02:25 PM
Tui có thằng chồng thuộc loại quái đản nhứt nhì thế giới. Nghe má chồng tui kể thì hồi nhỏ thằng chồng tui cũng thuộc loại khá thông minh nhưng không hiểu sao tới lớn nó vẫn không mần ra cái trò trống gì. Học không ra học, mần không ra mần, nữa thầy nữa thợ, chưa kể, 7 lần 3 21 là nó nhảy từ nghề này qua nghề khác cái phọt, không bắt cầu, không đón ván, không hề ngó trước ngó sau gì hết. Lỡ té xuống sông thì nó lại hì hục trèo lên, rồi ... nhảy tiếp. Cuộc đời của nó y như là lục bình trôi sông, trôi dạt mọi nơi, mặc cho nước cuốn mây trôi. Mọi chuyện cứ như là chuyện chơi, và nó, má chồng tui than thở, cứ nghĩ nó có mặt trên cõi đời này là chuyện tạm. Rồi bà than thở, ai nói tạm thì nói, chứ má đâu có thấy cõi này là cõi tạm đâu con. Sống 70, 75 năm mới chết, có người còn sống lâu hơn, nào vợ, nào con, nào tiền nhà tiền cửa, nào buồn, nào vui, nào tủi nhục, trăm thứ lo. Tạm cái nổi gì mà tạm? Thiệt nghen con, hồi đó má lo cho nó hết sức ....
Hồi ở Việt Nam , nghe nói nó không bao giờ đi học. Bạn bè nó chê, nói nó là dân cúp cua. Nghĩ cũng tội cho nó, má chồng tui than, nó có đi học đâu mà cúp cua với cúp còng. Tới gần Tết, trường lớp có ăn uống vui chơi thì nó mới vác mặt tới, mà trước khi tới nó cũng phải hỏi đường má chồng của tui vì nó sợ nó đi lạc qua trường khác.
Tới khi đổi đời, nghe nói là nó đi bán cà phê, cà pháo gì đó. Nó bán mới có 1 năm mà má chồng tui năn nỉ nó đừng đi bán nữa, bả chồng tiền trả vốn, trả lời cho người ta hoài bả chịu không có nổi. Nghe đâu khách nó toàn là bạn của nó, họ tới uống chuyên môn ký, ký theo kiểu ký để đời, để đó, rồi để luôn chứ không bao giờ chịu tới trả nợ để lấy chữ ký lại.
Sau khi bán cà phê thì nó đi bán rượu với đồ nhậu. Theo lời má chồng tui thì cái xạp của nó bán cũng khấm khá lắm, khách ra khách vô nườm nượp. Lúc ấy nó có con Tư xích lô, ở đầu ngõ, trông cũng xinh xắn, chạy qua phụ nó. Má chồng tui kể, sở dĩ con nhỏ này có cái tên con Tư xích lô vì nó cái tướng đi y như người ta đạp xích lô vậy, nhưng ... tính tình nó cũng dễ thương lắm con à. Má lúc đó cũng mong nó chịu lấy thằng chồng của con cho má nhẹ gánh. Má chồng tui tưởng như vậy là êm, ai ngờ được hơn 2 năm, tới đêm 30 Tết, cái đêm tối om đến độ chỉ có mấy con đom đóm là còn nhận ra mặt nhau chứ người với người thì chịu, nó nhậu với khách tớì độ lăn quay, khách nó vô lấy hết tiền, rượu, đồ đạc, rồi còn ẳm theo con Tư đạp xích lô của nó đi mất mà nó hổng hay gì ráo trọi. Thành thử sau đó nó dẹp tiệm. Từ đó nó cứ đi ra đi vô như người mất hồn. Má chồng tui thắc mắc, không biết nó tiếc cái xạp rượu của nó hay nó tiếc cái tướng đi của con Tư xích lô đầu ngõ.
Năm 80, 81 gì đó, nhà chồng tui lo cho nó đi. Nghe đâu khi qua Mỷ thì nó ở Texas . Được chừng 1 năm nó than nóng nó dọn qua Michigan . Ở Michigan được chừng 1 năm thì nó than lạnh, nó dọn về Florida . Ở Florida cũng hơi lâu, nghe đâu cũng được 5, 6 năm gì đó rồi nó than buồn, nó kể lể, nhìn biển nó cứ nhớ tới "người". Má chồng tui thắc mắc hỏi "người" nào thì nó không nói, chỉ nói được có chữ "người" rồi chấm dứt, một cái chủ từ "người" trống trơn như vậy đó chứ không có cái gì loằng ngoằng đằng sau nữa hết. Má chồng tui than, nó thì cũng dễ coi, nhưng con ơi má không biết có cái con nào trên cuộc đời này, ngoài con ra, mà chịu thương nó. Má nghĩ "người" đây là mấy ”người” chủ nợ của nó thì có... Xong nó dọn qua California .
Hồi ở California , tui lại nghe bạn bè của thằng chồng tui kể, nó đi mần một thời gian rồi chán, nhảy ra đấu tranh cái gì đó với thiên hạ. Nó gặp gì cũng bênh, bênh đã rồi chắc nó chán nên nó quay qua chống. Đâu cũng được 3, 4 năm gì đó thì bên nào cũng chưởi nó, chống nó. 2 bên bênh Tư bản, Cộng sản chống nhau rồi 2 bên đều quay qua chống nó. Mấy tôn giáo nghe đâu cũng hục hặc với nhau sao đó nhưng rồi ai cũng quay qua chống nó. Nó bèn bỏ đi. Hỏi thì nó nói như văn sởi, nó coi đó là giấc mơ, chỉ xảy ra trong những lúc nó ngủ, mộng tưởng.
Mộng tưởng cái ô nội tui. Ở California , tui nghe nói, những người cổ võ cho hoà bình, những người chống phá thai, giết hại bào thai, còn cầm súng bắn nhau rùng rợn lắm. Lạng quạng, người ta nổi điên lên người ta giết nó thì sao? Mộng tưởng sao được mà mộng tưởng? Cái hòm bự tổ bố, nhìn thấy là lạnh xương sống rồi, mộng tưởng làm sao mà mộng tưởng được chứ?
Nghe nói nó đi đâu đó một thời gian rồi nó dọn về Virginia...
Hồi ở Virginia, tui cũng nghe bạn bè của thằng chồng tui nó kể, nó khá hơn, biết mần ăn, không có nghĩ lãng xẹt ngang xương như trước. Ngược lại, nó mần đâu là mần chết luôn chổ đó, nhưng chứng nào tật nấy, nó lại nhảy ra sinh hoạt, cứu giúp trẻ em mồ côi, phụ nữ bị chồng bỏ, chồng đánh gì đó hổng biết nữa. Sinh hoạt không được bao lâu thì những chỗ nó sinh hoạt chung đâm ra ghét nó. Không biết nó có cứu được trẻ mồ côi, mấy bà bị chồng bỏ, chồng đánh nào không mà xém chút nữa là người ta mần thịt nó. Sau đó nó lại bỏ đi. Hỏi thì nó cũng nói cái giọng của mấy ô văn sởi, nó coi đó là giấc mơ, chỉ xảy ra trong những lúc nó ngủ, mộng tưởng.
Cũng lại mộng tưởng. Lúc nào cũng mộng tưởng. Mộng tưởng mà thằng chồng tui tới lúc đó cũng còn cù bơ, phất phơ. Trên người - theo lời má chồng tui nhận xét - chỉ có cái chiếu quấn trên người là còn lành lặn, ngoài ra nó không có cái gì khác có thể được gọi là tài sản cá nhân nữa hết.
Lúc đó tui chưa gặp nó. Tui chỉ gặp nó sau này, khi nó bỏ Virginia về Iowa mần ruộng. Lúc đó tui và nhà tui mới qua, đi theo diện "con bà Phước" - có nghĩa là diện mồ côi, không có ai thân thuộc, và cũng không có ai muốn thân thuộc với mình. Vì đi theo diện cá kèo này nên người ta đì nhà tui về Iowa, ở với một nhà người Mỹ có nguyên một gia phả mần ruộng từ khi Kha Luân Bố qua cái xứ này, chắc lúc ấy cũng bị dân da đỏ nó cầm cung tên rượt chạy xút quần. Ông người Mỹ này tốt lắm, có điều, họ chỉ dạy nhà tui ... mần ruộng. Mấy thằng em tui nó khoái chạy nhảy, khoái phá phách nên tụi nó ham lắm. Sáng tinh sương là dậy, ra đồng, mần ruộng với ô Tom. Chiều nào về cũng khoe là bắt được con thỏ, hay con rắn, rồi tụi nó cùng với ô Tom hì hục mần món nhậu.
Tui lúc đó đi học tiếng Mỹ để cho biết tiếng Tây tiếng U với người ta, ba tui nói vậy, và trong lúc đi bộ giữa nhà và lớp học, tui mới gặp nó - cái thằng chồng của tui.
Nói nào ngay thằng chồng tui coi cũng dễ thương, ăn bận cũng lịch sự, và được việc. Nó giúp tui và gia đình tui đủ mọi chuyện. Nó biết nói tiếng Mỹ, nó có xe, nó biết đường xá, nên nhà tui cũng đỡ lo. Cái gì ba tui cũng nhờ tui gọi đ/t cho nó. Hổng gọi thì thôi, chứ gọi thì nó qua tức thì, cái bụng nó coi vậy chứ cũng tốt lắm. Thành thử không bao lâu sau nó và nhà tui y như là họ hàng vậy. Còn nó với tui cũng vì vậy gần gũi với nhau hơn trước. Nhưng tui nói thiệt, cái thằng chồng tui nó đàng hoàng lắm à, nó chưa từng lén hén với tui, mà tui cũng giữ ý, gần thì gần chứ tui đời nào để nó nắm được cái bàn tay của mình. Ô bà mình hồi trước có nói, để cái thằng con trai nó nắm tay mình được là nó dẫn mình đi được. Cái thằng tốt bụng thì không nói mần gì chứ gặp nhầm thằng xấu thì nó dẫn mình đi quên mồ mả cha ông của mình luôn đó.
Hồi ở Việt Nam , nghe nói nó không bao giờ đi học. Bạn bè nó chê, nói nó là dân cúp cua. Nghĩ cũng tội cho nó, má chồng tui than, nó có đi học đâu mà cúp cua với cúp còng. Tới gần Tết, trường lớp có ăn uống vui chơi thì nó mới vác mặt tới, mà trước khi tới nó cũng phải hỏi đường má chồng của tui vì nó sợ nó đi lạc qua trường khác.
Tới khi đổi đời, nghe nói là nó đi bán cà phê, cà pháo gì đó. Nó bán mới có 1 năm mà má chồng tui năn nỉ nó đừng đi bán nữa, bả chồng tiền trả vốn, trả lời cho người ta hoài bả chịu không có nổi. Nghe đâu khách nó toàn là bạn của nó, họ tới uống chuyên môn ký, ký theo kiểu ký để đời, để đó, rồi để luôn chứ không bao giờ chịu tới trả nợ để lấy chữ ký lại.
Sau khi bán cà phê thì nó đi bán rượu với đồ nhậu. Theo lời má chồng tui thì cái xạp của nó bán cũng khấm khá lắm, khách ra khách vô nườm nượp. Lúc ấy nó có con Tư xích lô, ở đầu ngõ, trông cũng xinh xắn, chạy qua phụ nó. Má chồng tui kể, sở dĩ con nhỏ này có cái tên con Tư xích lô vì nó cái tướng đi y như người ta đạp xích lô vậy, nhưng ... tính tình nó cũng dễ thương lắm con à. Má lúc đó cũng mong nó chịu lấy thằng chồng của con cho má nhẹ gánh. Má chồng tui tưởng như vậy là êm, ai ngờ được hơn 2 năm, tới đêm 30 Tết, cái đêm tối om đến độ chỉ có mấy con đom đóm là còn nhận ra mặt nhau chứ người với người thì chịu, nó nhậu với khách tớì độ lăn quay, khách nó vô lấy hết tiền, rượu, đồ đạc, rồi còn ẳm theo con Tư đạp xích lô của nó đi mất mà nó hổng hay gì ráo trọi. Thành thử sau đó nó dẹp tiệm. Từ đó nó cứ đi ra đi vô như người mất hồn. Má chồng tui thắc mắc, không biết nó tiếc cái xạp rượu của nó hay nó tiếc cái tướng đi của con Tư xích lô đầu ngõ.
Năm 80, 81 gì đó, nhà chồng tui lo cho nó đi. Nghe đâu khi qua Mỷ thì nó ở Texas . Được chừng 1 năm nó than nóng nó dọn qua Michigan . Ở Michigan được chừng 1 năm thì nó than lạnh, nó dọn về Florida . Ở Florida cũng hơi lâu, nghe đâu cũng được 5, 6 năm gì đó rồi nó than buồn, nó kể lể, nhìn biển nó cứ nhớ tới "người". Má chồng tui thắc mắc hỏi "người" nào thì nó không nói, chỉ nói được có chữ "người" rồi chấm dứt, một cái chủ từ "người" trống trơn như vậy đó chứ không có cái gì loằng ngoằng đằng sau nữa hết. Má chồng tui than, nó thì cũng dễ coi, nhưng con ơi má không biết có cái con nào trên cuộc đời này, ngoài con ra, mà chịu thương nó. Má nghĩ "người" đây là mấy ”người” chủ nợ của nó thì có... Xong nó dọn qua California .
Hồi ở California , tui lại nghe bạn bè của thằng chồng tui kể, nó đi mần một thời gian rồi chán, nhảy ra đấu tranh cái gì đó với thiên hạ. Nó gặp gì cũng bênh, bênh đã rồi chắc nó chán nên nó quay qua chống. Đâu cũng được 3, 4 năm gì đó thì bên nào cũng chưởi nó, chống nó. 2 bên bênh Tư bản, Cộng sản chống nhau rồi 2 bên đều quay qua chống nó. Mấy tôn giáo nghe đâu cũng hục hặc với nhau sao đó nhưng rồi ai cũng quay qua chống nó. Nó bèn bỏ đi. Hỏi thì nó nói như văn sởi, nó coi đó là giấc mơ, chỉ xảy ra trong những lúc nó ngủ, mộng tưởng.
Mộng tưởng cái ô nội tui. Ở California , tui nghe nói, những người cổ võ cho hoà bình, những người chống phá thai, giết hại bào thai, còn cầm súng bắn nhau rùng rợn lắm. Lạng quạng, người ta nổi điên lên người ta giết nó thì sao? Mộng tưởng sao được mà mộng tưởng? Cái hòm bự tổ bố, nhìn thấy là lạnh xương sống rồi, mộng tưởng làm sao mà mộng tưởng được chứ?
Nghe nói nó đi đâu đó một thời gian rồi nó dọn về Virginia...
Hồi ở Virginia, tui cũng nghe bạn bè của thằng chồng tui nó kể, nó khá hơn, biết mần ăn, không có nghĩ lãng xẹt ngang xương như trước. Ngược lại, nó mần đâu là mần chết luôn chổ đó, nhưng chứng nào tật nấy, nó lại nhảy ra sinh hoạt, cứu giúp trẻ em mồ côi, phụ nữ bị chồng bỏ, chồng đánh gì đó hổng biết nữa. Sinh hoạt không được bao lâu thì những chỗ nó sinh hoạt chung đâm ra ghét nó. Không biết nó có cứu được trẻ mồ côi, mấy bà bị chồng bỏ, chồng đánh nào không mà xém chút nữa là người ta mần thịt nó. Sau đó nó lại bỏ đi. Hỏi thì nó cũng nói cái giọng của mấy ô văn sởi, nó coi đó là giấc mơ, chỉ xảy ra trong những lúc nó ngủ, mộng tưởng.
Cũng lại mộng tưởng. Lúc nào cũng mộng tưởng. Mộng tưởng mà thằng chồng tui tới lúc đó cũng còn cù bơ, phất phơ. Trên người - theo lời má chồng tui nhận xét - chỉ có cái chiếu quấn trên người là còn lành lặn, ngoài ra nó không có cái gì khác có thể được gọi là tài sản cá nhân nữa hết.
Lúc đó tui chưa gặp nó. Tui chỉ gặp nó sau này, khi nó bỏ Virginia về Iowa mần ruộng. Lúc đó tui và nhà tui mới qua, đi theo diện "con bà Phước" - có nghĩa là diện mồ côi, không có ai thân thuộc, và cũng không có ai muốn thân thuộc với mình. Vì đi theo diện cá kèo này nên người ta đì nhà tui về Iowa, ở với một nhà người Mỹ có nguyên một gia phả mần ruộng từ khi Kha Luân Bố qua cái xứ này, chắc lúc ấy cũng bị dân da đỏ nó cầm cung tên rượt chạy xút quần. Ông người Mỹ này tốt lắm, có điều, họ chỉ dạy nhà tui ... mần ruộng. Mấy thằng em tui nó khoái chạy nhảy, khoái phá phách nên tụi nó ham lắm. Sáng tinh sương là dậy, ra đồng, mần ruộng với ô Tom. Chiều nào về cũng khoe là bắt được con thỏ, hay con rắn, rồi tụi nó cùng với ô Tom hì hục mần món nhậu.
Tui lúc đó đi học tiếng Mỹ để cho biết tiếng Tây tiếng U với người ta, ba tui nói vậy, và trong lúc đi bộ giữa nhà và lớp học, tui mới gặp nó - cái thằng chồng của tui.
Nói nào ngay thằng chồng tui coi cũng dễ thương, ăn bận cũng lịch sự, và được việc. Nó giúp tui và gia đình tui đủ mọi chuyện. Nó biết nói tiếng Mỹ, nó có xe, nó biết đường xá, nên nhà tui cũng đỡ lo. Cái gì ba tui cũng nhờ tui gọi đ/t cho nó. Hổng gọi thì thôi, chứ gọi thì nó qua tức thì, cái bụng nó coi vậy chứ cũng tốt lắm. Thành thử không bao lâu sau nó và nhà tui y như là họ hàng vậy. Còn nó với tui cũng vì vậy gần gũi với nhau hơn trước. Nhưng tui nói thiệt, cái thằng chồng tui nó đàng hoàng lắm à, nó chưa từng lén hén với tui, mà tui cũng giữ ý, gần thì gần chứ tui đời nào để nó nắm được cái bàn tay của mình. Ô bà mình hồi trước có nói, để cái thằng con trai nó nắm tay mình được là nó dẫn mình đi được. Cái thằng tốt bụng thì không nói mần gì chứ gặp nhầm thằng xấu thì nó dẫn mình đi quên mồ mả cha ông của mình luôn đó.