ld-py
30-07-2012, 02:04 PM
<div align="center"> Định mệnh ở <span style="color:#993399"><span style="font-family:Comic Sans Ms">LaMoDe</span> </span></span> </div>
<span style="color:#009900">- Tại sao lại kéo anh ra đây?
- Vì em ko muốn anh mất mặt trước bạn bè.
Khương nhìn Minh một cách lạ lẫm. Minh không hề lớn tiếng nhưng từng chữ nhả ra một cách sắc lạnh. Sao lại xui xẻo gặp Minh ở đây chứ? Lại còn bị Minh lôi xềnh xệch khỏi bàn trước ánh mắt ngạc nhiên của Vân cùng đám chiến hữu. Khương ngước nhìn Minh một cách căng thẳng rồi luống cuống né tránh ánh mắt Minh đang xoáy thẳng vào mình. Đang suy tính đường rút cho êm thì Minh lên tiếng, giọng vẫn rất nhẹ nhàng:
- Em chưa bao h hỏi anh tại sao trong bất cứ điều gì, phải ko? Dù anh nói nhớ em và to tiếng với e ngay lúc đó, em vẫn ko hỏi anh tại sao. Dù anh hẹn em nhưng anh quên béng mất, em vẫn ko hỏi tại sao. Dù đêm trước anh gọi điện bảo rằng thương em nhưng qua sáng hôm sau, anh ko nghe điện thoại của em, em vẫn ko hỏi anh tại sao.
Khương sững sờ. Thậm chí Khương còn chưa bao h thắc mắc việc Minh luôn ko đòi hỏi một sự giải thích rõ ràng như những cô gái bình thường khác.
- Em chưa bao h hỏi anh lý do ko có nghĩa là em ko cảm thấy bị xúc phạm vì những điều đó. EM ko hỏi vì chúng ta chưa là gì của nhau cả. Mỗi người đều có lý do riêng của mình và em tôn trọng sự riêng tư đó của anh. Dù em biết anh làm thế chỉ vì em ko có ký lô nào trong mắt anh hết. Nhưng ko phải vì chúng ta ko là gì của nhau mà chúng ta có thể đối xử với nhau theo cách tệ hại nhất, đúng ko? Em đã luôn tôn trọng anh hết mức có thể. Nhưng em ko phải là một người cao thượng và lòng kiên nhẫn của em chỉ có giới hạn. Nên nếu từ bây h, em có gây cho anh bất cứ sự tổn thương nào thì ko phải do lỗi của em mà là do anh.
Một chị phục vụ bưng khay nước đi lướt ngang chỗ Minh. Minh ngưng nói, gọi giật lại:
- Chị này, ly trên khay của chị là nước gì thế?
Thoáng chút ngạc nhiên nhưng chị phục vụ vẫn nhã nhặn:
- Chỉ là nước lọc thôi, chị ạ!
Ngay lúc Khương còn chưa kịp hiểu ra Minh định làm gì thì cả ly nước đã được Minh hất gọn vào mặt Khương. Choáng váng mặt mày, chưa kịp nổi giận thì Minh tiếp:
- Đừng nổi nóng với em vì tâm trạng em hiện h chẳng khá hơn anh là mấy.
Minh vừa khóc vừa rút khăn giấy trong túi xách:
- Em chỉ còn một chiếc thôi, chúng ta chia nhau nhé!
"Roạt!", dúi nửa miếng khăn giấy vào tay Khương, giọng Minh lạc hẳn:
- EM sẽ ko khóc vì anh thêm một lần nào nữa. Em cũng ko mong gặp lại anh. Chúc anh mọi điều tốt đẹp nhất!
Minh quay đi như chạy. Mọi việc diễn ra quá nhanh, quá bất ngờ. Khương như kẻ mộng du. Đến lúc hương sực tỉnh là cuống cuồng chạy ra cửa, bóng Minh đã mất hút.
***
Ngày...tháng...năm...
Chào anh!
Có lẽ chưa bao h mình đối diện với nhau khó khăn đến vậy, phải ko? Anh yên tâm. Mọi việc với em vẫn bình thường. EM ko đổi số sim, chỉ là em tắt điện thoại, bỏ vào hộc tủ. Những ngày này nhìn thấy điện thoại, em sợ sẽ vứt nó ra đường mất. Em ko gặp anh ko phải em giận hay tránh né gì cả. Chỉ là nếu gặp nhau ko biết nói gì thì ko gặp sẽ tốt hơn.
Em ko chối bỏ rằng em vẫn còn nghĩ đến anh nhưng để bắt đầu lại mọi thứ thì thật ko đơn giản. Anh đừng hỏi em làm sao để em có thể tha thứ cho anh. Giá mà em biết được điều đó!
Anh có tin định mệnh ko Khương? Nếu ko biết phải bắt đầu thế nào, chúng ta hãy để nó thật tự nhiên. Nếu một ngày nào đó, mình tình cờ gặp lại nhau, em sẽ ko buông tha anh đâu. Em sẽ bám theo anh đến suốt đời. Còn bây h cứ thế nhé....
Minh đọc đi đọc lại lá mail hàng chục lần trước khi bấm nút send. Cái click chuột như dấu chấm bút bi tròn xoe người ta đặt xuống khi cần kết thúc một điều gì. Khẽ xoay người lấy hộp Pop Tip, Minh thong thả cho cả nhúm kẹo vào miệng. Vị the ngọt thanh thanh nhanh chóng chuyển thành cay xè lưỡi. Cũng như Khương vậy. Vẻ lạnh tanh bất cần khiến Minh say nắng ngay lần đầu chạm trán nhưng khi Khương yêu Minh bằng một tình yêu cũng bất cần ko kém, Minh nghiệm ra hết thảy đàn ông mang ôộ mặt lạnh lùng trên đời đều ko đáng nhận cho dù chỉ một cái liếc mắt. Nhưng Minh vẫn yêu Khương. Một tình yêu đầy nghịch lý. Nhưng cuộc sống vốn dĩ luôn có nhiều nghịch lý và mải miết chảy với những nghịch lý đó, bỏ lại Minh bên đường, mệt mỏi và bất lực. Thốt nhiên, Minh bật cười khan khi mường tượng thái độ của Khương lúc mở mail. Để xem, sẽ là một cái búng tay "tách", một cái nhếch mép khinh khỉnh và một câu hỏi trống ko: " Định mệnh là cái quái gì chưa?". Những gì tíêp theo sẽ còn đáng để gạt bỏ hơn, ắt hẳn Khương sẽ bấm ngay số của một cô nàng nào đó. Uể oải với tay tắt màn hình vi tính, Minh ngả lăn người xuống nệm, vùi đầu vào gối. Nhửng viên Pop Tip tan dân trên đầu lưỡi, đắng chát.
------
Còn tiếp
<span style="color:#009900">- Tại sao lại kéo anh ra đây?
- Vì em ko muốn anh mất mặt trước bạn bè.
Khương nhìn Minh một cách lạ lẫm. Minh không hề lớn tiếng nhưng từng chữ nhả ra một cách sắc lạnh. Sao lại xui xẻo gặp Minh ở đây chứ? Lại còn bị Minh lôi xềnh xệch khỏi bàn trước ánh mắt ngạc nhiên của Vân cùng đám chiến hữu. Khương ngước nhìn Minh một cách căng thẳng rồi luống cuống né tránh ánh mắt Minh đang xoáy thẳng vào mình. Đang suy tính đường rút cho êm thì Minh lên tiếng, giọng vẫn rất nhẹ nhàng:
- Em chưa bao h hỏi anh tại sao trong bất cứ điều gì, phải ko? Dù anh nói nhớ em và to tiếng với e ngay lúc đó, em vẫn ko hỏi anh tại sao. Dù anh hẹn em nhưng anh quên béng mất, em vẫn ko hỏi tại sao. Dù đêm trước anh gọi điện bảo rằng thương em nhưng qua sáng hôm sau, anh ko nghe điện thoại của em, em vẫn ko hỏi anh tại sao.
Khương sững sờ. Thậm chí Khương còn chưa bao h thắc mắc việc Minh luôn ko đòi hỏi một sự giải thích rõ ràng như những cô gái bình thường khác.
- Em chưa bao h hỏi anh lý do ko có nghĩa là em ko cảm thấy bị xúc phạm vì những điều đó. EM ko hỏi vì chúng ta chưa là gì của nhau cả. Mỗi người đều có lý do riêng của mình và em tôn trọng sự riêng tư đó của anh. Dù em biết anh làm thế chỉ vì em ko có ký lô nào trong mắt anh hết. Nhưng ko phải vì chúng ta ko là gì của nhau mà chúng ta có thể đối xử với nhau theo cách tệ hại nhất, đúng ko? Em đã luôn tôn trọng anh hết mức có thể. Nhưng em ko phải là một người cao thượng và lòng kiên nhẫn của em chỉ có giới hạn. Nên nếu từ bây h, em có gây cho anh bất cứ sự tổn thương nào thì ko phải do lỗi của em mà là do anh.
Một chị phục vụ bưng khay nước đi lướt ngang chỗ Minh. Minh ngưng nói, gọi giật lại:
- Chị này, ly trên khay của chị là nước gì thế?
Thoáng chút ngạc nhiên nhưng chị phục vụ vẫn nhã nhặn:
- Chỉ là nước lọc thôi, chị ạ!
Ngay lúc Khương còn chưa kịp hiểu ra Minh định làm gì thì cả ly nước đã được Minh hất gọn vào mặt Khương. Choáng váng mặt mày, chưa kịp nổi giận thì Minh tiếp:
- Đừng nổi nóng với em vì tâm trạng em hiện h chẳng khá hơn anh là mấy.
Minh vừa khóc vừa rút khăn giấy trong túi xách:
- Em chỉ còn một chiếc thôi, chúng ta chia nhau nhé!
"Roạt!", dúi nửa miếng khăn giấy vào tay Khương, giọng Minh lạc hẳn:
- EM sẽ ko khóc vì anh thêm một lần nào nữa. Em cũng ko mong gặp lại anh. Chúc anh mọi điều tốt đẹp nhất!
Minh quay đi như chạy. Mọi việc diễn ra quá nhanh, quá bất ngờ. Khương như kẻ mộng du. Đến lúc hương sực tỉnh là cuống cuồng chạy ra cửa, bóng Minh đã mất hút.
***
Ngày...tháng...năm...
Chào anh!
Có lẽ chưa bao h mình đối diện với nhau khó khăn đến vậy, phải ko? Anh yên tâm. Mọi việc với em vẫn bình thường. EM ko đổi số sim, chỉ là em tắt điện thoại, bỏ vào hộc tủ. Những ngày này nhìn thấy điện thoại, em sợ sẽ vứt nó ra đường mất. Em ko gặp anh ko phải em giận hay tránh né gì cả. Chỉ là nếu gặp nhau ko biết nói gì thì ko gặp sẽ tốt hơn.
Em ko chối bỏ rằng em vẫn còn nghĩ đến anh nhưng để bắt đầu lại mọi thứ thì thật ko đơn giản. Anh đừng hỏi em làm sao để em có thể tha thứ cho anh. Giá mà em biết được điều đó!
Anh có tin định mệnh ko Khương? Nếu ko biết phải bắt đầu thế nào, chúng ta hãy để nó thật tự nhiên. Nếu một ngày nào đó, mình tình cờ gặp lại nhau, em sẽ ko buông tha anh đâu. Em sẽ bám theo anh đến suốt đời. Còn bây h cứ thế nhé....
Minh đọc đi đọc lại lá mail hàng chục lần trước khi bấm nút send. Cái click chuột như dấu chấm bút bi tròn xoe người ta đặt xuống khi cần kết thúc một điều gì. Khẽ xoay người lấy hộp Pop Tip, Minh thong thả cho cả nhúm kẹo vào miệng. Vị the ngọt thanh thanh nhanh chóng chuyển thành cay xè lưỡi. Cũng như Khương vậy. Vẻ lạnh tanh bất cần khiến Minh say nắng ngay lần đầu chạm trán nhưng khi Khương yêu Minh bằng một tình yêu cũng bất cần ko kém, Minh nghiệm ra hết thảy đàn ông mang ôộ mặt lạnh lùng trên đời đều ko đáng nhận cho dù chỉ một cái liếc mắt. Nhưng Minh vẫn yêu Khương. Một tình yêu đầy nghịch lý. Nhưng cuộc sống vốn dĩ luôn có nhiều nghịch lý và mải miết chảy với những nghịch lý đó, bỏ lại Minh bên đường, mệt mỏi và bất lực. Thốt nhiên, Minh bật cười khan khi mường tượng thái độ của Khương lúc mở mail. Để xem, sẽ là một cái búng tay "tách", một cái nhếch mép khinh khỉnh và một câu hỏi trống ko: " Định mệnh là cái quái gì chưa?". Những gì tíêp theo sẽ còn đáng để gạt bỏ hơn, ắt hẳn Khương sẽ bấm ngay số của một cô nàng nào đó. Uể oải với tay tắt màn hình vi tính, Minh ngả lăn người xuống nệm, vùi đầu vào gối. Nhửng viên Pop Tip tan dân trên đầu lưỡi, đắng chát.
------
Còn tiếp